logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện ngắn

Vợ chồng là thế đấy

Giọng đọc: Vy Cầm
0 1686

Vợ chồng là thế đấy

Giọng đọc: Vy Cầm

Vợ chồng mới cưới, có bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt. 



Vợ làm cô giáo dạy học sinh cấp một, thế mà nhiều khi không khác đám học sinh của mình là mấy, suốt ngày nhõng nhẽo nũng nịu chồng. Sáng vợ dậy sớm nấu đồ ăn cho cả nhà, chồng thức làm việc cả đêm nên buồn ngủ, cứ cuộn tròn chăn, nằm bịt tai ngáy khò khò, cuối cùng trễ giờ làm nên vội vàng xách cặp đi, không cả kịp ăn sáng. Tối chồng về mặt vợ hầm hầm, vừa bê cái bát che kín mặt, và lấy và để vừa “hức...hức”, ra điều căm phẫn lắm. Mẹ biết ý kéo chồng ra một góc bảo:



- Nó tủi thân, mày đi dỗ đi. Sáng ra không dạy sớm giúp vợ thì thôi, lại phụ công của vợ. Chán mày lắm!



Thế là ăn cơm xong chồng phải tức tốc chạy ra ngã ba chợ mua cho vợ một bó hoa hồng thật tươi rồi thuê người mang tới tận nhà, không quên gửi theo lời nhắn viết nguệch ngoạc: “Vợ ơi anh biết lỗi rồi!!!”. Chồng căn giờ về muộn muộn, đợi cho vợ hết xúc động đã. Vừa bước vào phòng thấy vợ mặt đỏ gay cầm bó hoa đứng chống nạnh:



- Anh làm gì có lỗi với tôi hả?


- Hả? Làm gì?


- Thế sao phải xin lỗi??? Anh phản bội tôi rồi? Anh có người khác rồi? 


- ??? Ơ anh tưởng em giận anh chuyện hồi sáng không ăn đồ em nấu? Lúc tối em vừa ăn vừa khóc tủi thân lắm mà?


- Ơ em bị...nấc mà?


- ...



***



Sáng hôm sau dậy, chồng có cuộc họp quan trọng nên phải ăn mặc tươm tất. Loay hoay mãi không thắt được cà vạt, chồng réo vợ ầm ĩ:



- Vợ ơi thắt cà vạt cho chồng! Nhanh lên không trễ giờ họp rồi.



Vợ chạy cuống cuồng từ nhà tắm ra, mồm ngậm bàn chải cầm cái cà vạt khua lia lịa. Chồng nhìn điệu bộ của vợ, sốt ruột:



- Em thắt kiểu gì đấy?


- Hmm...hmm...


- Trời ơi em thắt cổ anh à? Anh chưa muốn chết! Em có biết thắt cà vạt không thế?


- Ơ em tưởng nó thắt giống khăn quàng đỏ?


- Vợ mới chả con, thôi đưa đây! Không được cái tích sự gì hếttt – Chồng cáu kỉnh nhặng xị lên, giằng lấy cái cà vạt rồi quay mặt đi chỗ khác.



Loay hoay mãi mới được, vừa vội vàng đi ra khỏi phòng thì thấy vợ ngồi khoanh chân giữa nhà giãy đành đạch, mếu máo ăn vạ:



- Anh không yêu em nữa rồi, vì em chỉ là đứa vô tích sự thôi! 



Bố mẹ chồng nghe thấy ồn ào biết là có biến liền chạy ra xem xét sự tình. Sau một hồi kể lể, giải thích, phân bua, cả hai vừa phải nịnh dỗ vợ vừa lắc đầu ngao ngán:



- Khổ tôi chưa! Một đứa trẻ con đã khổ, giờ còn hai đứa, cái nhà tôi thành cái lớp mầm non từ bao giờ thế này!

 



***



Được ngày nghỉ, hai vợ chồng lười nằm dài ôm nhau. 

- Chồng ơi! Anh yêu em không?


- Có!


- Ai có? Có cái gì?


- Anh có yêu em!


- Thế em là gì của anh?


- Cục kít vàng khè!

Vợ quay ngoắt úp mặt vào tường. Chồng cười tủm, cù nách dỗ ngon ngọt!

- Chồng đùa, vợ không phải như thế?


- Thế là cái gì?


- Cục kít vàng ươm!

Vợ quay sang cấu chồng lia lịa, rồi phụng phịu:

- Chồng ơi em thích xăm mình!


- Em đùa?


- Không, thật mà. Xăm vào chỗ nào kín kín cũng được, xăm tên chồng hoặc cái gì gắn bó với tình yêu của mình ấy, em muốn mang theo nó mọi nơi mọi lúc.


- Oke! Hôm nào mình đi xăm. Giờ đi ngủ nhá!

Chồng dỗ vợ ngủ ngon lành rồi cười cười nham hiểm. Trưa hôm đó vợ lại ngủ quên rồi nháo nhào dậy xách làn đi chợ. Ra đến chợ ai cũng nhìn vợ cười cười bí hiểm. Vợ ngó ngoáy tìm quanh, có điểm gì khác biệt đâu chứ? Chắc tại hôm nay vợ xinh hơn mọi ngày, cứ cho là thế đi. Vợ mang sự khó hiểu về nhà, mẹ nhìn thấy vợ về thì chạy ra, nhìn nhìn rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Vợ chạy ra trước gương rồi tá hỏa. Trời đất! Trên trán và cả hai bên má của vợ là dòng chữ với hình vẽ nguệch ngoạc của chồng: “ :poop: vàng ươm! (đây là hình xăm) ”. Vợ chạy thục mạng vào phòng, cầm cái vợt muỗi phang chồng không thương tiếc. Chồng không kịp trở tay, nằm ôm đầu nhăn nhó:



- Hic, thì vợ đòi xăm còn gì. Xăm thì phải xăm chỗ hở người ta mới thấy, chỗ kín xăm làm gì. Mà không phải đi đâu xa, ở nhà hôm nào chồng cũng xăm cho vợ, mỗi ngày một hình mới lạ, được chưa???



***

 



Cuối năm, chồng thường xuyên bận bịu công việc nên hơi lơ đễnh, ít có thời gian chăm sóc vợ. Vợ buồn buồn tủi thủi, trước khi đi ngủ ôm chặt lấy chồng:



- Vợ muốn đi karaoke! Lâu lắm rồi không được ra ngoài hát hò xả xì trét, vợ buồn.


- Thì có dịp gì mới đi chứ! 


- Không, vợ muốn tối mai ăn cơm xong mình đi. Chồng phải về sớm với vợ.


- Ngoan nào, chiều mai chồng làm thêm không biết bao giờ mới về!


- Ứ!



Thấy vợ rưng rưng sắp khóc, chồng miễn cưỡng gật đầu:



- Được rồi, mai chồng sẽ cố gắng về sớm.



Hôm sau, chồng lại lao vào công việc mà quên hết thời gian. Đến lúc ngẩng đầu lên đã hơn 9h tối mà chưa ăn uống gì, điện thoại cũng hết sạch pin nằm chỏng chơ một xó. Vội vàng ra về, đường lại tắc, chồng bước chân vào đến cửa cũng hơn 10h. Phòng hai vợ chồng tối thui, vợ ôm chặt con gấu bông nằm nép sát vào tường, lay thế nào cũng không dậy, còn không thèm ngoảnh mặt lại tí nào nữa. Chồng không cả thay quần áo, uể oải bước ra sân, rồi chợt nghĩ ra cái gì đó, chồng chạy vào nhà khệ nệ bê bộ loa đài ra lề đường. Sau một hồi chằng dây dợ, chỉnh sửa máy móc, chồng đưa micro lên miệng, bắt đầu tiết mục hát hò ầm ĩ. 



- AI MANG CÁ ĐẾN CHO CON MÈO HOANG TÀN ÁC. AI MANG CÁ ĐẾN CHO CON MÈO HOANG SAY MÈMMM! ÁI AI AI ÀI....



Hàng xóm xung quanh nháo nhác dậy, những tiếng mắng nhiếc chửi rủa vang lên thưa thớt, rồi cả khu phố sáng đèn, tụ tập dần về phía sân khấu của riêng chồng, bàn tán xôn xao, tính chuyện gọi bác sĩ tâm thần đến hốt. Còn chồng vẫn nhắm mắt, bịt tai hát điên cuồng:



- TRỜI ƠI TÔI MUỐN GIẾTT NGƯỜI TÔI ĐÃ YÊU! CHO DÙ TÔI YÊU NGƯỜI ẤY THẬT NHIỀU...



Bố mẹ thấy hết thuốc chữa với thằng con trai bất trị liền giật phăng cái dây điện rồi bê máy móc vào nhà. Để mặc chồng với cái micro chỏng chơ đứng hát. Vợ ôm chăn ra đứng tựa cửa, đầu tóc bù xù, cong môi nhiếc móc:



- Đồ điên! Anh định phá làng phá xóm đấy à? Có vào ngủ không thì bảo?


- Vợ ơi ra đây song ca với chồng bài Vầng trăng khóc đi! – Chồng cười nham nhở.


- Anh bệnh nặng lắm rồi. Em chưa muốn vào trại điên!


- ANH MUỐN SỐNG BÊN EM TẠM THỜI!!!



Vợ lao ra trùm chăn bịt miệng đấm chồng túi bụi. Chồng cười ha hả, ôm cả chăn lẫn vợ vào nhà. Đêm đó bố mẹ lại mất ngủ vì cả hai vợ chồng đứng trên ban công, vừa ngắm trăng vừa song ca đến gần sáng. Sáng hôm sau cái nhà lại loạn cả lên. Dậy muộn, chồng gắt, vợ khóc nhè. Bố mẹ chán chường rủ nhau đi thăm ông bà thông gia, nếu được có khi ở lại đó luôn quá, sống trong cái trại điên này chắc không thọ lâu được…

 

------------

 

Tác giả: Du Phong

 

Thực hiện chương trình: Vy Cầm - RadioMe Nối dài yêu thương 

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Xem toàn bộ