logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện ngắn

Như bản tình ca - Phần 3

Giọng đọc: Mặt Nạ,Nhím Xù
0 916

Như bản tình ca - Phần 3

Giọng đọc: Mặt Nạ,Nhím Xù

Cốc...cốc...cốc

 

- Ai đó, cửa không khóa

 

- Là con à mẹ

 

Hoằng Nguyên vào phòng mẹ anh để nói chuyện với bà về chuyện của chúng tôi

 

- Có chuyện gì mà con tìm mẹ vậy? Con đi công tác về có mệt lắm không, dự án đến đâu rồi?

 

- Con vẫn ổn, dự án thì cũng gần đến giai đoạn kết thúc nên con cũng bận quá! Mẹ đã ăn tối chưa ạ?

 

- Mẹ ăn với ba con rồi, lúc nào bữa ăn cũng thiếu người này hoặc người nọ. Mẹ anh có vẻ không vui khi nói về bữa ăn thiếu các thành viên trong gia đình.

 

- Mẹ à, con có chuyện muốn nói với mẹ

 

- Có gì thế con? Mẹ anh hỏi

 

- Con muốn ngày mai đưa Linh Lan về chơi, mẹ thấy sao?

 

 Anh hỏi với ý dò xét. Rồi không để anh nói tiếp mẹ anh cắt ngang.

 

- Hoằng Nguyên con còn trẻ ra ngoài chơi bời mẹ không nói làm gì. Nhưng việc cưới vợ cho con là mẹ muốn con tìm đúng đối tượng cho phù hợp với gia đình mình. Còn những cô gái ngoài kia con chơi vui vài bữa mẹ chẳng quan tâm làm gì đâu và con cũng không nên dắt về nhà mình. Nhà mình không phải là cái chợ, ai muốn ra thì ra muốn vào thì vào.

 

- Như thế nào là đúng đối tượng hả mẹ?

 

Anh hỏi nhưng thừa biết mẹ anh muốn nói gì

 

- Con và Ninh Hà cũng nên nghĩ đến chuyện cưới xin đi là vừa, con bé chờ con lâu rồi. Còn con mải mê công việc. Mẹ nghĩ con nên yên bề gia thất đi, công việc thì vẫn tiếp tục đấy thôi.

 

- Con và Ninh Hà chỉ là bạn thôi mẹ à, mẹ nói đi đâu vậy chứ?

 

- Nếu giờ con chưa yêu nó, cưới về rồi sẽ yêu. Ngày xưa ba với mẹ cũng vậy thôi.

 

-Ba với mẹ khác, con khác. Sao mẹ lại áp đặt con về chuyện này.

 

Mẹ anh bắt đầu nổi nóng

 

- Nếu mẹ không lo chuyện lập gia đình cho con để con ra ngoài kia quen những đứa con gái không ra gì. Có khi con lại đi quen những đứa ham tiền chứ yêu thương gì con. Con trai à, nghe lời mẹ không sai đâu

 

- Mẹ muốn nói điều gì?

 

- Điều gì thì con tự biết chứ?

 

- Con không muốn mẹ xen vào chuyện tình cảm của con, chuyện của con, con biết tự lo liệu. Con lớn rồi, đàn ông như con từng tuổi này mà còn để mẹ phải lo từng tí như vậy sao?

 

- Sao mẹ lại không lo cho con. Con đi quen một đứa con gái không ra gì. Gia đình thì nghèo rớt mồng tơi như thế. Nó chỉ yêu tiền của con mà thôi.

 

 

Cuối cùng thì mẹ anh cũng tự nói ra điều mà anh muốn bà tự nói

 

- Thì ra mọi chuyện là sự thật, mẹ đã đến gặp cô ấy, còn nói nặng lời. Mẹ à, đôi khi tiền không phải là tất cả đâu ạ. Mẹ đã biết gì về cô ấy đâu, sao mẹ lại đối xử với cô ấy như vậy?

 

Mẹ anh bắt đầu giận dữ

 

- Bây giờ con vì con nhỏ đó mà chất vấn mẹ đấy à?

 

- Con không chất vấn. Con muốn mẹ đối xử công bằng với cô ấy

 

Mẹ anh cười nắc nẻ

 

- Thật mắc cười, ở đâu ra lẽ công bằng với một đứa con gái nghèo nàn như thế mà con đòi hả, con trai? Con muốn mẹ dừng lại cũng được thôi. Con kết hôn với Ninh Hà thì mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi.

 

- Mẹ muốn làm gì cô ấy?

 

- Con biết rồi đấy, thế lực của gia đình mình cả cái thành phố này ai mà không biết, mẹ chỉ cần phẩy tay thì chị em cô ta cũng trôi nổi bồng bềnh rồi.

 

- Mẹ không được đụng đến cô ấy. Cô ấy là người con gái con yêu đầu tiên cũng là cuối cùng. Nếu không có cô ấy con đã chết từ lâu rồi, làm gì còn đứa con này để  mẹ vì con mà làm tổn thương cô ấy. Cô ấy là một cô gái nhân hậu, chưa bao giờ lấy của con một đồng xu nào. Còn con đã phải ăn nhờ ở đậu nhà cô ấy hơn ba tháng trời.

 

Mẹ anh ngạc nhiên vì những câu nói của anh. Mẹ anh không biết anh từng gặp tai nạn

 

Ngày hôm đó, một ngày mưa tháng chín anh đi miền Trung công tác. Tôi đang đi trên đường nghe thấy có tiếng kêu cứu trong một chiếc xe ô tô. Trời mưa rất to, đường cái vắng hoe không một bóng người. Vì tôi vội vàng về nhà nên chỉ mặc một chiếc áo mưa mỏng và đi trên đường chỉ có một mình.

 

- Cứu...cứu tô..i...i

 

Tiếng kêu cứu đứt quãng trong chiếc xe ô tô rồ lịm dần. Tôi nghe tiếng kêu thất thanh liền đứng lại và nhìn vào trong thấy một người bị chảy máu từ trên đầu xuống ngực áo quá nhiều. Tôi vội vàng hô hoán mọi người đến cứu người.Tôi gọi xe cấp cứu đưa anh đến bệnh viện sau khi đã gửi xe cho một người quen ở gần đó. Vào bệnh viện mười ngày sau anh mới tỉnh, bác sĩ nói anh mất máu quá nhiều vì cú va đập ở đầu. Đầu anh bị chấn thương và ảnh hưởng đến não nên anh tạm thời không kí ức.

 

Trong người anh không một giấy tờ tùy thân. Cú tai nạn của anh công an cũng đã điều tra ra anh bị cướp lấy một cây sắt lớn đánh vào đầu cũng may cho anh phước lớn, mạng lớn. Suốt thời gian nằm viện tôi phải chăm sóc anh. Cả nhà tôi phải chạy tiền từ phía ngoại, phái nội mỗi người một ít. Ba tôi bán mấy con bò mới đủ tiền trả viện phí. Sau đó, tôi đưa anh về nhà tôi theo như lời ba tôi " cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ ".

 

 

Thời gian đó tôi mới ra trường vẫn chưa xin việc làm. Tôi về quê thăm gia đình thì gặp chuyện của anh. Vì vậy mà tôi mất hơn ba tháng ở nhà. Hằng ngày, tôi vừa phải chăm sóc anh vừa đi làm công việc ở một xưởng gỗ. Rồi trí nhớ anh bắt đầu hồi phục dần. Cả nhà tôi ai nấy đều vui mừng vì cuối cùng sự chăm sóc của họ cũng được đền đáp xứng đáng bằng việc là anh đã lấy lại trí nhớ. Trong hơn ba tháng chăm sóc anh tôi có chút tình cảm dành cho anh và anh cũng vậy, mẹ tôi nói "nếu thằng Minh( tên cả nhà đặt cho anh ) nó không hồi phục trí nhớ thì nó sẽ ở đây, làm rể nhà này luôn!". Nghe mẹ nói vậy tôi cũng thấy vui, cả nhà ai cũng đồng ý việc này.

 

Sau khi hồi phục anh muốn trở về thành phố. Anh xin phép ba mẹ đưa tôi trở lại thành phố làm việc. Tôi cũng muốn trở lại thành phố để xin việc.

 

Khi đến thành phố anh đưa tôi về ra mắt gia đình anh và anh giấu nhẹm chuyện anh bị tai nạn với gia đình. Anh chỉ nói là đi du lịch khắp nơi với bạn. Ba mẹ anh thấy anh về đều mừng khôn xiết nhưng họ nhìn tôi không mấy thiện cảm.

 

Anh muốn giúp tôi tìm việc, muốn để tôi ở trong căn nhà riêng của anh nhưng tôi đều không đồng ý. Tôi tự mình tìm việc và thuê phòng trọ. Cuộc sống dần ổn định khi tôi tìm được việc làm lương cũng ổn định. Tôi có một chút ít năng lực nên trong vấn đề công việc luôn làm tốt được sếp luôn tin tưởng.

 

Anh có về nhà tôi để cảm ơn ba mẹ đã chăm sóc anh suốt thời gian anh bệnh. Anh đã mua mấy con bò và gửi lại tiền cho phía ngoại, phía nội tôi. Ba mẹ tôi không đồng ý nhưng anh một mực không nghe theo. Chuyện anh làm tôi không biết vì anh về quê môt mình, sau đó mẹ gọi điện nói thì tôi mới rõ.

 

Và cứ như vậy tôi và anh đã quen nhau được ba năm. Và trong ba năm đó mẹ anh luôn tìm cách không cho tôi và anh quen nhau. Chúng tôi vẫn vậy, vẫn gặp nhau, yêu thương càng ngày một nhiều hơn đồng nghĩa với việc mẹ anh cũng càng phản đối quyết liệt hơn. Mẹ anh cho rằng tôi biết gia đình anh giàu nên cố tình bám theo anh. Đã nhiều lần tôi muốn chia tay vì quá mệt mỏi nhưng anh đều khuyên nhủ tôi, quyết định của anh mới là quan trọng, ba mẹ không hiểu anh sẽ thuyết phục từ từ. Tôi cũng vì thương anh mà cố gắng ngậm đắng nuốt cay cho qua chuyện.

 

 

Mẹ anh đến tìm tôi trong một chiều mưa giăng nhè nhẹ. Bà không gắt gỏng với tôi như mọi lần. Lần này bà có vẻ vui hơn một chút

 

- Linh Lan à, cô nghe Hoằng Nguyên nói hết tất cả mọi việc về chuyện nó gặp tai nạn rồi. Cô, cả gia đình cô vô cùng biết ơn con và gia đình. Cô sẽ bù đắp cho gia đình con thật xứng đáng. Nhưng, chuyện của con và Hoằng Nguyên không thể nào tiến xa hơn được. Hoằng Nguyên nó sẽ cưới Ninh Hà, nếu con muốn Hoằng Nguyên hạnh phúc thì cô nghĩ con nên suy nghĩ lại. Ninh Hà sẽ giúp cho Hoằng Nguyên rất nhiều trong kinh doanh.

 

Tôi lặng im không biết nói gì với mẹ anh. Lần này mẹ anh nói những lời mà tôi cảm nhận bà nói bằng cả tấm lòng của người mẹ. Có lẽ không phải vì quá ghét tôi mới không đồng ý tôi và anh quen nhau, mà vì bà quá thương con trai mình, không muốn anh có bất trắc gì trong cuộc sống.

 

Mẹ anh ra về, lòng tôi nặng trĩu. Chưa bao giờ tôi phải suy nghĩ nhiều như vậy. Tôi ngồi lặng im suy nghĩ suốt buổi.

 

Tiếng gió vi vu trên cành cây, ngọn cỏ làm lòng tôi giãn ra đôi phần. Quả đúng như mọi người nói, khí hậu Tây Nguyên làm lòng người thấy thoải mái, yên bình. Tôi đã lên đây đúng một tuần. Tôi chuyển công tác, đi tìm cho mình một chốn bình yên. Tôi rời thành phố không phải để trốn chạy anh, trốn chạy tình cảm của mình mà tôi ra đi vì buông cũng là một cách yêu sâu đậm tôi dành cho anh. Khuôn mặt, tình cảm của mẹ anh dành cho anh làm tôi thấy bà quá yêu thương anh. Bà luôn làm mọi điều chỉ vì anh. Bà lo sợ tương lai anh không tốt cũng chỉ vì anh. Tình cảm của tôi dành cho anh cũng sâu đậm nhưng có lẽ đúng như mẹ anh nói tôi không thể cho anh những thứ mà Ninh Hà cho anh. Thử hỏi thế gian được mấy người yêu nhau rồi bên nhau trọn đời. Tôi ra đi cũng là một cách yêu anh sâu đậm vậy. Hy vọng ở nơi đó rồi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả hình bóng của tôi trong anh.

 

***

 

Chào anh, người đàn ông của em!

 

Anh à, em phải đi rồi. Em đi rồi anh phải sống thật tốt, thật tốt bên cạnh những người thân yêu đó. Đừng tìm em vì anh sẽ chẳng tìm ra em đâu. Một khi quyết định rời xa là em không muốn anh còn nghĩ đến em nữa. Thời gian qua, tình yêu của chúng ta em xin trọn đời cất giữ. Anh là đàn ông, phải lấy sự nghiệp làm trọng. Ninh Hà là bạn anh, là một cô gái tốt. Cô ấy sẽ chăm sóc cho anh thật tốt vì thế anh phải biết trân trọng và yêu thương cô ấy. Mẹ anh thật ra vì quá yêu thương anh mới làm tổn thương em, em xin anh hãy yêu thương bà thật nhiều. Thỉnh thoảng dành thời gian ăn cơm cùng bà, gia đình anh ai cũng vì công việc chính vì vậy mà mẹ anh cô đơn rất nhiều. Anh giữ sức khỏe và luôn bình an nhé!. Ở nơi xa em sẽ cầu chúc cho anh luôn được hạnh phúc. Tạm biệt anh.

 

 

Anh cầm lá thư trên tay run run, anh bật khóc như một đứa trẻ mất mẹ. Anh chạy đi tìm khắp mọi nơi trong thành phố cũng không thấy tôi. Anh gọi điện về quê mẹ tôi nói tôi không về. Anh gần như tuyệt vọng. Ngày nào anh cũng chìm trong cơn say. Anh không nói chuyện với mẹ anh, không nói chuyện với bất cứ ai. Anh bỏ bê công việc. Anh đi lang thang như một người điên. mẹ anh lo lắng cho anh bà đến gần thì anh lại ra xa. Cứ như vậy hơn một tháng trời ngày nào anh cũng vậy. Mẹ anh đến nhà tìm em trai tôi,nói em tôi cho bà biết nơi tôi ở nhưng em tôi nói nó cũng không biết. Bà cũng đành bất lực nhìn con trai yêu quí của mình chính thức bất cần đời.

 

***

 

Tôi tìm được việc làm trong một công ty giống cây trồng. Công việc này từ lâu tôi rất thích. Nghiên cứu cho ra đời các loại hoa là việc mà tôi muốn làm từ lâu. Tôi say sưa công việc của mình phần vì tôi yêu nó thật sự, phần thì trốn đi nỗi buồn nhớ anh. Có những lần nỗi nhớ như cào xé nát tim tôi. Không gian ở Tây Nguyên yên tĩnh làm cho nỗi buồn đó càng thêm hắt hiu. Tôi đang loay hoay làm công việc thì tiếng của anh Khương- quản lí vang lên làm tôi giật mình.

 

- Linh lan à, chúng ta có một kỹ sư mới về. Anh ấy sẽ phụ trách cùng với em nha.

 

Tôi quay qua và bất động mất một thời gian khá lâu

 

Anh chạy đến ôm tôi xiết chặt cánh tay rắn rỏi của mình.

 

- Anh đã tìm được em. Cuối cùng anh đã tìm được em rồi.

 

Tôi im lặng nước mắt chảy ướt cả vai áo anh. Chúng tôi dắt tay nhau đi trên sườn dốc. Anh hái một đóa dã quỳ cài tóc tôi

 

- Sao anh biết em ở đây?

 

- Em trai em nói.

 

- Em đã dặn nó rồi, vậy mà. Tôi nói chưa xong câu nói thì anh đã cắt ngang

 

- Em sẽ lấy anh chứ, một anh kỹ sư nghèo rớt mồng tơi?

 

- Đây là lời cầu hôn của anh sao? Tôi hỏi anh

 

Anh vẫn hỏi tiếp tục khi đưa ra một chiếc nhẫn thật. Anh quỳ xuống và cầu hôn tôi

 

- Làm vợ anh nha Linh Lan!

 

. Im lặng nhìn anh trong thoáng chốc rồi tôi khẽ gật đầu.

 

Anh nhấc bổng tôi lên xoay mấy vòng, tiếng cười hạnh phúc của chúng tôi tan trong không gian bao la rộng lớn.

 

Chúng tôi nắm tay nhau tiếp tục đi trên sườn dốc. Hoa dã quỳ nhuộm vàng hai bên sườn, tiếng thông reo nghe xa xa xào xạc tựa như khúc hát của bản tình ca lãng mạn.

 

---------

 

Tác giả: Sưu tầm

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù, Mặt Nạ & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Xem toàn bộ