logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện ngắn

Như bản tình ca - Phần 2

Giọng đọc: Mặt Nạ,Nhím Xù
0 1.008

Như bản tình ca - Phần 2

Giọng đọc: Mặt Nạ,Nhím Xù

Reng...reng...reng...tôi mở mắt với tay tắt chuông báo thức từ chiếc điện thoại của mình. Rồi khẽ đưa mắt nhìn anh âu yếm. Anh ngủ khuôn mặt thật hiền. Đôi mắt với những sợi lông mi dài, dày, đen, cong lên rất đẹp. Sóng mũi cao thẳng tắp cộng với khuôn mặt chữ điền đầy nghiêm nghị, làn môi hồng như môi con gái. Anh quay qua ôm lấy tôi vào lòng rồi nói nhỏ.

- Em định nhìn mặt anh cho đến khi nào nó rách đi hay sao nhìn dữ vậy, cô bé?"

 

Anh cười, nụ cười nhẹ nhàng đáng yêu rồi xiết tôi vào lòng mạnh hơn.

 

- Em có nhìn anh đâu, anh ngủ sao biết được?

 

- Anh có mắt thần đó bé à!

 

- Xạo!

 

Tôi nói rồi dụi mặt mình vào cổ anh thật ấm áp.

 

Tôi giục anh " Ai nói sẽ ngắm bình minh, nếu không thành ngắm hoàng hôn bây giờ".

 

Anh mở mắt ra và hôn lên trán tôi, lên tóc tôi. Anh nói "mùi hương tóc em thật quyến rũ".

 

Chúng tôi đi trên bãi cát mịn màng để chờ mặt trời lên. Xung quanh đây cũng có nhiều người đang đợi.

 

Tia sáng đầu tiên ló dạng, tôi reo lên :

 

- A, bình minh lên kìa anh! Anh quay qua nhìn tôi cười rạng rỡ, chúng tôi nhìn nhau, cùng nhìn về phía ánh mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên trong ngày.

 

Chúng tôi ngồi bên nhau nói những chuyện không đầu không đuôi ngắm bình minh cho đến khi trời sáng hẳn.

 

***

 

 

Đã hơn mười ngày kể từ khi chúng tôi đi biển với nhau. Anh đi công tác nước ngoài một tuần và giờ vẫn chưa về. Anh nói ngày mai mới về. Mẹ anh đến, lần này bà đến thẳng nhà tôi, em trai biết chuyện nên đi ra ngoài quán cà phê đầu ngõ. Tôi rót nước mời cô. Căn phòng trọ chật hẹp của tôi khiến cô càng thấy khinh bỉ tôi hơn.

 

- Cảm ơn cô nhưng tôi không khát, tôi vừa mới uống ở nhà. Tôi nói thẳng vào vấn đề luôn. Tại sao cô xem lời nói của tôi như gió thoảng, như nước đổ đầu vịt thế kia? Cô đang xem thường lời nói của tôi đấy à? Cô muốn gì ở con trai tôi, cô có biết ba mẹ của Ninh Hà và gia đình tôi rất thân thiết với nhau? Chúng tôi vừa là bạn vừa là đối tác làm ăn, nếu cô không muốn nhìn thấy Hoằng Nguyên khổ vì cô thì cô hãy buông nó ra. Cô đang cản bước tiến của con trai tôi đấy, cô có biết không hả? Hay cô muốn tiền từ nó? Nếu vậy tôi sẽ cho cô tiền. Cô muốn bao nhiêu ra giá đi nhưng nhớ đừng quá tham lam đó nhé! Nói rồi mẹ anh đứng dậy, không cho tôi giải thích một lời. Nhưng tôi kịp nắm lấy bàn tay của mẹ anh và nói

 

- Xin cô giữ lời nói của mình, cô không nên xúc phạm đến danh dự của con như vậy. Cô vẫn chưa hiểu về con, sao cô có thể khẳng định con là đứa con gái xấu xa đến như thế?

 

- Tôi không muốn nghe bất kì lời giải thích nào từ cô. Lời nói của tôi chính là lời phán quyết. Cô cần bao nhiêu suy nghĩ đi rồi gọi cho tôi, tôi sẽ sai người mang tiền đến cho cô, nhưng nhanh lên. Với lại tôi không muốn cô nói với Hoằng Nguyên về chuyện này, cô nên lấy tiền và lặng lẽ rời khỏi nơi này là tốt nhất cho cô đấy!

 

Tôi đi làm về giục túi xách xuống giường, quăng mình ra giường tôi thiếp đi vì quá mệt. Đêm qua tôi thức trắng đêm, không khóc nhưng tôi giận mình. Giận mình vì đã để người khác sỉ nhục, chỉ vì nghèo khó ư? Sao tôi có thể để người khác sỉ vả đến thế này. Từ nhỏ đến lớn dù gia đình tôi có khó khăn về kinh tế nhưng ba mẹ, gia đình tôi sống chẳng phải mất lòng ai, chị em tôi từ nhỏ đến lớn sống ai cũng nể phục vì chăm ngoan, học giỏi biết sống vì người khác. Hà cớ gì giờ này để mẹ anh mắng nhiếc thậm tệ còn động chạm đến ba mẹ, đến danh dự gia đình.

 

Tôi bỗng thấy giận anh ghê gớm, thấy giận mà cũng thương lắm. Anh có biết chút gì về chuyện này đâu, nếu anh biết anh sẽ làm gì?Tôi vẫn chưa muốn nói cho anh biết. Đang thiu thiu giấc, điện thoại reo. Tiếng nhạc chuông cài riêng cho anh "Today I found the Queen to reign my heart, you changed my live so patiently" của Marc terenzi ấm áp, quen thuộc. Tôi không buồn nhấc máy, tôi không biết phải nói gì trong lúc này, trong lòng tôi hỗn loạn, nếu nói chuyện tôi sẽ gắt gỏng và đổ lỗi cho anh. Tốt nhất là giữ im lặng. Tôi tắt nguồn và ngủ một giấc đến sáng.

 

Chiều hôm sau, lúc dắt xe ra định về thì trời đổ mưa, một cơn mưa dữ dội. Tôi đứng trước cổng công ty để chờ mưa tạnh. Vừa chỉ mới dựng xe thì một chiếc ô xuất hiện trên đầu tôi, quay qua tôi thấy anh đang đứng đó cầm ô che cho mình. Anh nhìn tôi với ánh mắt lo lắng. Rồi không đợi tôi nói gì anh đã hỏi

 

- Tối qua anh gọi sao điện thoại em gọi không được vậy?

 

- Chắc hết pin đó ạ! Với lại hôm qua đi làm về em mệt quá ngủ luôn một giấc đến sáng. Anh về lúc nào vậy ạ?

 

- Anh về lúc hơn 3 giờ chiều nay. Vì không biết em đã xảy ra chuyện gì rồi nên anh mới đến đây.

 

- Em không sao, vẫn rất khỏe đây nè. Nói rồi tôi giơ bắp tay của mình lên làm lục sĩ. Anh gõ đầu tôi nựng nịu.

 

- Em đó, lúc nào cũng cho mình là người khỏe. Dạo này ốm sắp thành que củi đến nơi rồi kìa. Còn ở đó mà đòi làm lực sĩ hả.

 

Tôi cười, anh cười tiếng cười chúng tôi lọt thõm trong màn mưa giăng giăng giữa thành phố ồn ào.

 

Chiều, tôi định đi mua chút đồ cho anh mang theo ra Vũng Tàu. Anh chuẩn bị đi ra đó công tác nên cần những vật dụng. Việc này tôi vẫn thường làm cho anh mỗi khi anh có chuyến công tác dù là ở đâu, xa hay gần. Mới vừa dắt xe ra khỏi nhà chưa kịp đóng cửa thì có tiếng chuông điện thoại reo. Tôi bắt máy và đầu dây bên kia là giọng của một cô gái.

 

- A lô!

 

- A lô! chào chị tôi là vợ sắp cưới của anh Hoằng Nguyên. Tôi là Ninh Hà. Chị có thể bớt chút thời gian cho tôi chứ? Tôi muốn gặp chị.

 

Tôi bị bất ngờ nên đơ ra một vài giây rồi cũng kịp bình tĩnh lại trả lời cô gái.

 

- Vâng. Chị gặp tôi có chuyện gì không vậy?

 

- Tôi có chuyện quan trọng muốn gặp chị, vậy khi nào chị có thời gian? Cô gái ấy hỏi

 

- Khỏang hơn một giờ nữa.

 

- Vậy tôi đợi chị ở quán Bonsai gần nhà Hoằng Nguyên nha!

 

- Vâng!

 

Tôi cúp máy. Cũng có thắc mắc rằng cô gái ấy gặp mình để làm gì. Nhưng việc đi mua đồ dùng cho Hoằng Nguyên quan trọng hơn nên tôi tạm gác chuyện đó lại.

 

Hoằng Nguyên đến lấy đồ rồi đi. Anh nói Ngày mai mới về, vì anh có cuộc họp với khách hàng với lại một vài chuyện nữa. Anh ôm tôi rồi vội vàng đi cho kịp giờ. Anh đi rồi tôi cũng đi đến chỗ hẹn với Ninh Hà.

 

 

Tôi vào quán, Ninh Hà đã ngồi đó rồi. Cô mặc một Jumpsuit đỏ, son môi đỏ và giày cao gót đỏ chỉ riêng cái túi xách là màu nho. Mùi nước hoa tỏa ra từ cô ấy nồng nàn. Đi từ xa tôi đã ngửi thấy. Tôi đến và chào cô ấy một cách nhẹ nhàng

 

- Chào chị, tôi là Linh Lan!

 

- Chào Linh Lan, tôi là Ninh Hà là vợ sắp cưới của anh Hoằng Nguyên

 

Khi giới thiệu, cô ấy không quên nhấn mạnh là vợ sắp cưới của Hoằng Nguyên để khẳng định với tôi rằng Hoằng Nguyên là người đàn ông của cô ấy.

 

- Xin lỗi, chị gặp tôi có việc gì không? Tôi hỏi cô ấy

 

- Tôi muốn biết chị quen anh Hoằng Nguyên lâu chưa? Và chị có biết chúng tôi là thanh mai trúc mã không? Chị không nghĩ là mình đang xen vào cuộc tình của chúng tôi sao?

 

Tôi nhìn cô ấy một lúc. Tôi cười một nụ cười chua xót cho mình. Hết mẹ anh đến gặp tôi, giờ " vợ sắp cưới" của anh cũng đến tìm tôi

 

- Sao tôi không nghe Hoằng Nguyên nói gì về chị nhỉ?

 

Cô ấy có phần quê nên lớn tiếng với tôi

 

- Anh Hoằng Nguyên thật ra muốn đổi gió nên mới chơi đùa cùng cô thôi. Chứ anh ấy chả có yêu thương gì cô cả đâu. Với lại ba mẹ hai bên đã nói với nhau chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới trong năm nay, để tránh đêm dài lắm mộng. Có một số người không hề biết thân phận của mình mà cứ muốn với tay lên cao, không sợ trèo cao té đau.

 

Cô ấy mỉa mai tôi, nhưng có lẽ vì tôi quen rồi với những lời mỉa mai ấy nên tôi cũng chẳng có chút gì là thấy buồn. Tôi không phải là một cô gái yếu đuối gặp chuyện gì cũng trốn vào vỏ ốc để rồi tự ti, mặc cảm về bản thân mình. Tôi chẳng có lỗi gì nên tôi cứ đứng vững trên đôi chân mình dù ai muốn nói gì cũng mặc. Quan trọng là Hoằng Nguyên tin và yêu tôi, điều đó mới có ý nghĩa với tôi. Anh từng nói, anh chỉ yêu tôi và coi Ninh Hà như một người bạn. Có lẽ chỉ có Ninh Hà là yêu đơn phương Hoằng Nguyên nên giờ xảy ra chuyện này chắc cô ấy cũng buồn nhiều.

 

- Xin chị đừng nói anh ấy như vậy. nếu chị yêu anh ấy nên tôn trọng anh ấy. Tôi nhắc nhở

 

Chúng tôi vừa nói xong thì mẹ anh ấy xuất hiện.

 

Tôi đứng dậy chào mẹ anh

 

- Dạ, con chào cô ạ!

 

Mẹ anh không nói gì rồi ngồi xuống bên cạnh Ninh Hà. Mẹ anh không nhìn mặt tôi, cô nói :

 

- Hôm nay, tôi nói Ninh Hà gọi cô ra đây là để ba mặt một lời nói cho rõ ràng chuyện giữa cô với con trai tôi. Cô đúng là một đứa không có liêm sỉ, sao cô có thể cứ bám víu lấy con trai tôi hoài mà không dứt vậy? Cô đúng là đồ dai như đỉa. Nói rồi cô quăng một xấp hình trước mặt tôi. Đó là hình tôi và anh đi chơi biển hôm cuối tuần, hình anh cầm ô che cho tôi, hình anh đến nhà tôi. Tất cả đều chụp rất nhiều. Thì ra mẹ anh cho người theo dõi tôi với anh. Chính vì vậy mà chuyện gì bà cũng biết.

 

- Cô đừng tưởng cô làm chuyện gì không ai biết. Cô xem nhiêu đây đã đủ chưa hay tôi cho người cài camera quan sát nơi cô làm việc và nhà cô ở?

 

Tôi quả thật không ngờ mẹ anh lại làm những chuyện này.

 

Ninh Hà ngồi bên cạnh thêm vào

 

- Mẹ à, mẹ nói làm gì cho mệt. Mẹ cứ đưa cho cô ta một số tiền rồi kêu cô ta biến khỏi thành phố này là xong

 

Cô ấy gọi mẹ anh bằng mẹ nghe rất bùi tai.

 

Tôi vẫn giữ im lặng. Rồi mẹ anh tiếp

 

- Nếu cô muốn em trai mình học hành tử tế ở cái đất này thì nhanh nhanh dọn đi. Tôi mà còn thấy cô qua lại với con trai tôi, cô sẽ biết hậu quả nặng nề như thế nào.

 

Nói rồi cô quăng xấp tiền dày cộm trên bàn.

 

- Cô cầm lấy mà xài, cô đến với con tôi cũng chỉ vì cái này. Cô lấy đi rồi tôi đưa thêm cho. Tôi sẽ coi ngày và làm lễ đính hôn cho nó sớm, và tốt nhất cô đừng ảo vọng, cô không bước chân vào được nhà tôi đâu.

 

Tôi vẫn giữ im lặng. Nếu như là lúc nào tôi đã nói cái gì đó để thanh minh cho mình nhưng sao lúc này tôi lại giữ im lặng.

 

 

Họ rời khỏi quán, tôi còn lại một mình. Tôi nhìn trân trân vào xấp tiền mẹ anh đưa. Tôi cứ nhìn nó như vậy và tôi quyết định ra về. Tôi cầm theo số tiền đó về nhà.

 

Anh về, anh hẹn gặp tôi ăn tối ở một nhà hàng. Tôi chọn cho mình một cái đầm màu cổ vịt. Tôi trang điểm nhẹ một chút rồi đến nơi hẹn. Anh không đón tôi vì anh bận công việc, tôi tự đến nơi. Anh đã đến trước tôi. Anh chào tôi bằng nụ cười ấm áp

 

- Hôm nay trông em thật xinh đẹp. Anh khen tôi

 

Tôi cười nhẹ nhàng để cảm ơn anh vì lời khen.

 

Chúng tôi cùng ăn tối dưới ngọn nến ấm áp, mùi cherry tỏa ra thoang thoảng khiến lòng người dễ chịu.

 

Suốt buổi anh kể tôi nghe chuyện anh đi công tác. Ngoài thời gian công việc ra, thời gian còn lại anh đều dành cho tôi và tất nhiên tôi tin anh yêu tôi là thật. Và chuyện tình cảm giữa tôi và anh là chuyện của hai người nên tôi cũng muốn hai người đều chịu trách nhiệm về chuyện này

 

- Em có chuyện muốn nói

 

- Có chuyện gì nghiêm trọng vậy em? Anh hỏi tôi khi nhìn sắc mặt tôi nghiêm lại

 

Tôi móc từ trong túi xách ra xấp tiền mẹ anh đã đưa cho tôi vào hôm trước

 

- Đây là tiền mà mẹ anh đã đưa cho em vào hôm anh đi công tác. Mẹ anh và Ninh Hà đã đến gặp em, yêu cầu em rời khỏi anh và đưa em một số tiền. Anh giúp em gởi lại cho cô, em không phải là ăn xin, càng không phải là kẻ đem hạnh phúc cả đời mình ra để đánh đổi bằng tiền. Anh quen em lâu vậy, chắc hiểu tính em thế nào. Gia đình em tuy không giàu có gì, nhưng ba mẹ đã nuôi dạy em rất tốt. Và em cũng cảm thấy mình đã sống và không phải hổ thẹn bất cứ điều gì. Đáng lý ra em đã không muốn anh biết chuyện này,nhưng chuyện này là hạnh phúc của cả hai người em muốn anh biết, để cùng giải quyết. Đây không phải là phim tình cảm trên truyền hình và em cũng không thể chạy trốn chỉ vì tự ti, mặc cảm về thân phận mình. Và em cũng không đủ cao thượng để mà nhường hạnh phúc tình yêu của mình cho người khác

 

Anh ngồi im lặng nghe tôi nói một hơi. Rồi anh lên tiếng

 

- Sao em chưa từng nói với anh, sự việc này xảy ra bao lâu rồi? Sao em lại chịu đựng một mình như thế?

 

- Em không muốn anh phân tâm, công việc anh rất bận. Em càng không muốn anh với mẹ anh có xích mích chỉ vì em, nhưng sự việc đã đi quá xa, xa khỏi tầm kiểm soát của em nên giờ em cần anh giải quyết chuyện này. Em không muốn sống mà cứ bị hết người này sỉ nhục đến người khác sỉ nhục. Nghèo không có tội. Nếu anh không thể giải quyết được thì em đành phải đi đến giải pháp cuối cùng là chúng ta chia tay.

 

Tôi cương quyết từng lời

 

- Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Em đừng nói chia tay, anh và em không có lý do gì để chia tay cả. Tình yêu của chúng ta không ai có thể xen vào. Xin em hãy tin ở anh, được không?

 

Tôi im lặng nhìn anh. Anh đến bên rồi ôm tôi vào lòng.

 

- Anh xin lỗi vì mẹ đã nặng lời với em. Nhất định anh sẽ thuyết phục mẹ vì thế em hãy tin và chờ anh, em không được một mình chịu đựng rồi buồn mà phải nói với anh.

 

Anh xoa dịu tôi bằng những câu nói an ủi. Tôi cũng muốn xem anh giải quyết chuyện này thế nào.

 

Còn tiếp...

 

---------

 

Tác giả: Sưu tầm

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù, Mặt Nạ & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

 

Xem toàn bộ