logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện ngắn

Lời tỏ tình vào mùa thu - Phần 2

Giọng đọc: Mai Hương
0 1492

Lời tỏ tình vào mùa thu - Phần 2

Giọng đọc: Mai Hương

 

***

 

Huy tốt lành. Nhiều đêm trong căn phòng trống của Huy, An nhìn lên gương mặt đang ở bên trên mình, thì thầm điều gì đó. Huy bảo: "Anh biết mình không thể làm tan hết đi nỗi buồn trong em. Anh chỉ biết yêu em thật nhiều. Anh đã cười như một tên ngốc mỗi khi nói chuyện với em. Như đêm khuya nào anh chạy đến nhà em và bảo Mình nắm tay đi, vì mùa đông lạnh đến thế cơ mà. Khi em nắm tay anh, anh đã tự hứa với lòng, dù thế nào cũng sẽ yêu thương em bằng tất cả mùa đông trong đời cộng lại. Đừng buồn nữa, có anh ở đây rồi."

 

Nước mắt rơi trên khóe môi An mặn đắng. Khi Huy đưa bàn tay to lớn của mình lên định chùi đi, An bật khóc nức nở. Không dễ gì để quên khoảng thời gian khi người ta hai mươi – chìm đắm trong tình yêu với một người. Sáng hôm nào đã can đảm nói yêu thương, sáng hôm nào khói thuốc bay nhòe nhoẹt đôi mắt nâu. Nhưng thời gian sẽ là liều thuốc thần kỳ. Tuổi trẻ của bất kỳ ai cũng tin vào điều đó. An thầm thì: "Em sẽ tập yêu thương anh Huy à, vì tất cả những gì anh đã mang đến. Dù rằng muộn màng...". Nụ hôn Huy rơi rớt trên bờ vai đêm ấy còn ấm nóng đến tận sau này.

 

Nhưng hôm qua. Mùa thu. Huy bảo. Mình quên nhau đi. Rồi.

 

 

- Tại anh đấy, Minh.

 

An bảo với Minh như thế. Minh tròn xoe mắt. Vì sao? Vì em còn giữ hình anh trong ví, hôm qua lén lút thế nào lại mang ra xem khi đang cà phê ấm nóng với Huy. Vì thời gian qua em vẫn cứ để lòng mình trôi lãng đãng về đâu. Vì Huy bảo không tài nào nắm bắt được em. Huy bảo em về với anh đi. Em ngốc quá, An à. Em chẳng biết nữa. Trả lời em đi, vì sao anh từ chối lời tỏ tình của em vào hôm nào?

 

Minh im lặng. Tối hôm đó họ lại chở nhau đi trên những con đường quen thuộc. An thôi nói nhiều, nhưng tựa vào vai Minh lặng lẽ. Giọng nói Minh tan vào dòng xe cộ đông đúc ồn ào, nhưng không hiểu sao An lại nghe rõ ràng đến từng nhịp thở. "Mùa đông đó anh hối hận nhiều. Anh hay đứng nhìn em đốt thuốc, và tự hỏi điều gì là quan trọng trong cuộc đời mình?

 

Những cuộc gặp gỡ hào nhoáng, những bản hợp đồng giá trị, bàn tay ai thon dài trên nếp váy xếp li hay chỉ đơn giản là cùng ai đó miệt mài trong văn phòng vắng người, dưới ánh đèn vàng vọt, ngoài kia phố phường đông đúc tưởng chừng như đứng yên? Anh nhớ em nhiều. Nhưng cũng tự biết rằng mình phạm sai lầm lớn không thể sửa chữa. Em đừng hút nữa, bởi không ai buồn mãi. Nếu hạnh phúc trên đời này là có thật, thì anh cũng muốn dành hết cho em".

 

An thử cầm tay Minh băng qua các con phố. Để yên cho Minh chùi vệt nước tương dính trên miệng khi cả hai ăn hàng rong. Bàn về một ý tưởng nảy ra trong đầu cho project mới khi chứng kiến những sự việc kỳ lạ trên phố. An tìm kiếm những cảm xúc của một năm về trước, và giật mình nhận ra nó vẫn còn vẹn nguyên. Sự tươi lành, mới mẻ, những rung chạm đầu tiên...

 

 

Lạ thật. Rồi thôi. Không còn cảm thấy gì nữa cả.

 

An hoảng hốt nắm vội bàn tay Minh. Tự nhiên nhớ về bàn tay thô ráp vụng về của ai chùi nước mắt mình trong đêm nào. Vội buông thõng. Và bật khóc.

 

- Minh! Em đã từng ghét anh biết bao, khi anh để em đứng dưới khoảng sân đó và bảo: "Làm đồng nghiệp thì tốt hơn chứ cô bé". Càng ghét hơn lúc anh bảo Huy chở em về trong lần đầu tiên gặp gỡ. Giờ thì anh có buồn không, khi em bảo em hết yêu anh rồi, hả Minh?

 

- Huy có tốt với em?

 

- Có. Dù rằng bên Huy em vẫn cứ nhớ về anh nhiều đến chết được.

 

- Còn bây giờ?

 

- Em nhớ Huy. – An chùi mắt, khổ sở với chính mình.

 

Minh bước tới cầm tay nó, siết chặt. Khóe mắt chỉ chực tràn.

 

- An này, nếu vậy thì hãy đi tìm Huy đi. Rồi Huy sẽ nắm tay em đi qua ngày tháng. Mọi thứ đơn giản lắm. Chỉ cần can đảm với trái tim mình thôi, như em đã từng. Đúng không?

 

 

An nhìn sâu vô mắt người con trai đang đứng trước mặt. Mọi thứ tưởng như mới hôm qua thôi. Nhưng nhắm mắt đã qua một năm. Nhắm mắt bốn mùa đã xoay vòng. Trái tim cũng có biết bao thay đổi. Yêu ai trước, yêu ai sau, quan trọng gì. Quan trọng là một đêm nào, có ai đó đã từng ủ ấm cả mùa đông bằng những lời nói chân thành từ tận sâu trái tim. Nghĩ vậy, An bước chân về nơi mà An biết Huy đang ở đó. Và chờ đợi. Khi nào Huy bước ra, An sẽ chạy đến và bảo: "Lạnh rồi. Mình nắm tay lại đi". Cười một mình rất lâu.

 

Có một người khóc lặng vì tình yêu vừa để mất. Ở một góc đâu đó trong thành phố mùa đông.

 

Thực hiện: Mai Hương

Xem toàn bộ