logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện kinh dị

Lời nguyền ngải đen - Phần 6

Giọng đọc: Nhím Xù
0 2.514

Lời nguyền ngải đen - Phần 6

Giọng đọc: Nhím Xù

Ông Cừ căn dặn xong thì liền cầm cái hộp gỗ đặt lại vị trí cũ, rồi quay đầu lau nước mắt đi thẳng vào trong buồng mà không quay ra nữa.

Bà Đỉnh với Thành cứ ngồi thất thần ở ghế thật lâu, lát sau mới tỉnh táo được mà đứng dậy.

Thành hôm nay chẳng có tâm trí nào mà bỏ đi chơi. Một việc là vì cái hình ảnh người đàn bà trong huyệt mộ cứ ám ảnh anh làm anh không sao chú ý sang việc khác được. Một việc là vì chuyện ông Cừ vừa nhắc đến cũng khiến anh hoảng sợ không sao kể xiết. Vì thế cho nên mặc dù hôm nay ngoài bờ rào, thằng Đạt đã huýt sáo mấy lần để gọi anh ra bàn bạc mà anh không có ra.

Nửa khuya đêm hôm ấy. Ông Cừ đột nhiên thức dậy, đi ra bên ngoài ngồi xuống cái ghế ở sân, cầm điếu thuốc lào lại hút vài hơi rồi ngồi yên vị ở đó như chờ đợi một điều gì.

Bà Đỉnh đang nằm ở giường, không thấy ông Cừ đâu thì cũng liền nhổm dậy. Bà chạy ra ngoài sân thì thấy ông Cừ đang ngồi ở cái ghế giữa sân. Mắt ông Cừ cứ chăm chăm nhìn ra cánh cổng ngoài vườn như đang chờ một ai đó. Bà Đỉnh đến gần chồng rồi chợt ân cần hỏi:

- Sao khuya rồi mà ông không ngủ, còn chạy ra ngoài này làm gì thế?

Ông Cừ thở dài nói:

- Tôi đang chờ, chờ bác cả về dặn dò tôi.

Bà Đỉnh cũng lắc đầu thở dài không nói gì, bà quay đầu bước vào trong nhà. Bà lại lượn qua chỗ buồng của Thành xem Thành đã ngủ chưa hay vẫn còn thức khuya để nghịch điện thoại.

Cái buồng của Thành nằm ở góc nhà bên trái, ngược với buồng của ông bà là ở góc nhà bên phải. Trong cái buồng ấy chỉ có duy nhất một cái cửa sổ hướng ra vườn sau nhà.

Bà Đỉnh vừa ló mặt vào, định nom xem con đã ngủ hay chưa thì chớp mắt bà liền lập tức kinh hãi. Vì tự lúc nào ngoài cái cửa sổ chỗ buồng của Thành, ngay gần chỗ Thành đang nằm. Có một cái bóng trắng nhởn đang đứng lù lù ở đấy. Mặt mũi nó tím ngắt, cái lưỡi đỏ lòm thò dài ra với sợi dây mắc trên cổ, đang mở to hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm Thành ngủ.

Bà Đỉnh hoảng sợ quá liền ngã bật xuống đất kêu la thất thanh. Ông Cừ đang ngồi ngoài sân nghe thấy tiếng vợ kêu thì liền chạy vào ngay, tới nơi thì ông thấy mặt mày của bà Đỉnh đã xám như tro, bà túm lấy cánh tay của ông rồi thều thào nói:

- Trời ơi ông ơi, vừa rồi tôi nhìn thấy con ma thắt cổ. Nó đứng ở ngay ngoài cửa sổ buồng thằng Thành ông ạ, nó cứ nhìn thằng Thành chằm chằm mà không nói gì cũng không làm gì. Cái lưỡi nó thè dài ra đỏ lòm. Tôi hãi quá mới ngã gục xuống đất kêu lên, khi ngoảnh ra thì đã không thấy nó đâu nữa.

Ông Cừ đỡ bà Đỉnh đứng dậy, rồi mới chạy đến gần cái cửa sổ mà khép ngay cái cửa lại giúp Thành. Rồi mới chạy ra hỏi bà Đỉnh tiếp:

- Thế nó vóc người như thế nào? Mặc bộ quần áo ra sao?

Bà Đỉnh nói:

- Nó cao chừng tôi thôi, hình như cũng là đàn bà con gái thì phải. Nó mặc bộ đồ màu trắng, tóc dài mà đen lánh. Cái miệng thì thò ra cái lưỡi đỏ lòm dài lắm ông ơi.

Ông Cừ nghe đến đây, liền mường tượng đến cái cảnh tượng mà đêm hôm qua chính mắt ông đã nhìn thấy. Thì cái vóc người áo trắng lập lò mà ông đã thấy cũng hệt như những gì mà bà Đỉnh vừa kể. Vậy thì cái hồn ma ấy nào đâu phải là của ông Hải anh trai ông, mà nó là một cái hồn khác. Cái hồn của một con ma thần vòng đến tìm con trai ông. Nó đã bắt đầu đến đây từ hôm qua, nhưng đến hôm nay mới tiếp cận gần Thành.

---

Tác giả: Sưu tầm

Thực hiện: Nhím Xù. 

Xem toàn bộ