logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện kinh dị

Dưới đáy giếng hoang - Phần 7

Giọng đọc: Thu Trang
0 1.071

Dưới đáy giếng hoang - Phần 7

Giọng đọc: Thu Trang

Theo bước đầu của kế hoạch, thầy tức tốc đến nhà lão ta. Vừa bước đến, thì ông đã cảm nhận được một luồng âm khí rất lớn đang tích tụ trong nhà của lão ấy. Thầy quả quyết đoán, chỉ có oan hồn chết oan, chết ức mới có âm khí đầy ai oán như thế này.

 

Thấy hắn đang đứng trước cửa nhà, quần áo tươm tất, miệng thì đang phì phò khói thuốc. Ông liền giả vờ tỏ vẻ khát nước để kiếm cớ vào trong nhà hắn ta.

 

- Xin chào thí chủ. Tôi là thầy bói toán, kiêm cúng trừ tà từ trên kinh thành về, đi đường dài quá nên thành ra khát nước. Vậy thí chủ có thể cho tôi vào trong dùng cốc trà, ngồi nghỉ lưng một lát được không ạ. Nếu được thì tôi sẽ bói cho thí chủ một quẻ miễn phí.

 

Gã quả thật là một kẻ mê tín, vừa nghe thấy danh thầy bói toán từ kinh thành về thì nhanh chóng mời vào nhà.

 

- Dạ, mời thầy dùng ạ. Trà hoa Lài này con đặt từ kinh thành về, nên rất ngon và thơm ạ. Được thầy ghé nhà thật là quí hóa quá. Thầy đây chắc nổi tiếng về coi bói lắm phải không ạ.

 

Thầy trầm giọng nói với hắn:

 

- Chả giấu thí chủ điều gì. Tôi là người hành nghề coi bói đã 30 năm, tôi còn nghề tay trái nữa là trừ tà diệt ma.

 

Thoảng chốc, thầy nhìn hắn với một ánh mắt sắc lạnh, khuôn mặt bắt đầu đổi sắc:

 

- Này, nói cho thí chủ biết. Ta nói thì chỉ có chính xác. Nhà thí chủ đây có một vong hồn rất lớn, âm khí của nó đã chuyển đen rồi. Không giải thì chỉ có sụp đổ gia nghiệp hoặc ảnh hưởng đến tính mạng thôi.

 

Lão cũng bất chợt đổi nét rõ rệt trên khuôn mặt, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cất điếu thuốc lào sang một bên. Lão nói với chất giọng đầy khinh miệt:

 

- Vậy mà cũng tự xưng là thầy, còn dám nhận là hành nghề 30 năm. Tôi xưa nay ăn ở nổi tiếng là hiền lành, đức độ. Bà con xung quanh chưa một ai phàn nàn gì về tôi cả, tôi còn thường làm việc thiện cho gạo, giúp người nữa. Trời phật thương tôi còn chưa hết lấy đâu ra ma quỷ hãm hại. Ha ha ha. Lão sai rồi.

 

Tức giận, ông đập tay xuống bàn:

 

- Hỗn láo. Ta chắc chắn là trong nhà này đang có một oan hồn đau khổ, do chết một cách oan ức.

 

Thầy cười một bên môi đầy vẻ thách thức:

 

- Ta còn biết nó xuất phát ra từ đâu nữa cơ. Ta còn thấy được xương cốt của cô gái ấy bị nhốt trong một cái hũ nữa kìa. Ngươi còn gì không phục nữa không?

 

Vừa nghe thấy những lời nói chính xác từ thầy. Lão ta không khỏi hoang mang, run sợ. Lão quay mặt nhìn xung quanh nhà, thoắt tay lau vội những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán rồi nói với thầy:

 

- Sao… sao…thầy biết được chuyện này? Chuyện này chỉ có hai vợ chồng tôi biết thôi, bà ấy thì cũng đã qua đời. Tôi thì ôm khư khư chuyện này không kể ra cho ai? Vậy tại sao thầy lại biết được bí mật này?

 

 

Thầy nhìn thấy lão đã có vẻ luốn cuống, đành hạ giọng nhỏ nhẹ bảo với hắn:

 

- Sao? Người ta tin vào ba mươi năm hành nghề của ta rồi chứ. Chẳng việc gì có thể qua mắt ta cả. Mà người còn chằn chờ gì nữa, mau kể sự thật ra cho ta nghe đi nào, để ta con biết đường mà giúp.

 

Lão trầm tư, vuốt hai hàm ria rồi giải thích:

 

- Trước tiên, cho con xin lỗi về chuyện thất lễ lúc này. Giờ thì con đã sáng mắt, tâm phục khẩu phục thầy rồi ạ.

 

Húp một hớp trà, lão kể tiếp:

 

- Trước đây, con có một đứa con gái. Nó nhẹ dạ cả tin nên đã mắc lừa thằng sở khanh làng bên. Thằng đó quất ngựa truy phong, bỏ lại nó với cái bụng bầu chình ình. Mà thầy biết rồi đấy, gái không chồng mà lại có chửa thì cha mẹ chỉ có nước tự tử thôi, mới không bị xóm giềng chê bai, chế giễu. Rồi một đêm mưa, nó áp lực quá nên đành treo cổ tự vẫn. Con không dám đem ra ngoài chôn cất, mà để lại trong nhà, tự chặt xác thành nhiều khúc rồi hỏa táng, mà cũng không làm ma chay gì cả. Nếu được thì thầy giúp con trừ tà, con xin biếu thầy một chút tiền xem như lộ phí đi đường.

 

Dù trái ngược hoàn toàn với những lời của ma nữ. Nhưng ông vẫn nhận thấy nhiều điểm khác thường, đặc biệt là nét mặt của hắn và điệu nói rụt rè của hắn:

 

- Hừm! Dụng cụ để trừ tà,  thì ta đã bỏ quên ở kinh thành. Chỉ mang theo được dụng cụ hành nghề bói toán thôi. Ngươi có muốn ta làm chứ.

 

Nhanh chóng, lão gật đầu:

 

- Vâng, tùy thầy ạ.

 

Thầy lấy ra hai đồng xu rồi bỏ vào một chiếc mai rùa, lắc được dăm ba cái. Rồi thầy lại kêu hắn đưa hai bàn tay ra. Chặc lưỡi một cái, thầy bảo:

 

- Nữ oan hồn này không phải là con của ngươi. Trước sau gì ngươi cũng phải gặp tai họa thôi, không sớm thì cũng muộn. Gieo nhân nào thì gặp quả đó.

 

Lão ta tức giận, mặt đỏ bừng bừng. Hét vào mặt thầy:

 

- Này, ông đừng có quá quắt nhé. Tôi ăn ở hiền lành, mắc mớ gì phải gặp nạn, lại còn gieo nhân nào thì gặp quả đó. Còn nó chính là con gái tôi, ông đừng ăn nói xàm bậy. Đồ cha già bói toán nhảm nhí.

 

Thầy điên tiết tới mức run người, lấy hết sức bình sinh mà hét vào mặt hắn:

 

- Cái tên láo toét này. Rồi nhà người phải trả giá đắt. Quay đầu là bờ, giờ vẫn chưa muộn đâu.

 

Lão ta cũng không vừa:

 

- Cút, lão cút khỏi nhà ta ngay. Gia nhân đâu, tiễn khách.

 

Thầy tức tối quát vào mặt hắn:

 

- Không cần ngươi tiễn. Làm thiện trời tích đức, làm ác trời trả quả. Ta sẽ chống mắt lên mà xem ngươi đầu rơi máu chảy. Hừm.

 

Nói vừa xong, thầy hằn hộc rời khỏi nhà hắn. Còn hắn thì vẫn chưa hết hoang mang lo sợ chuyện năm xưa sẽ bại lộ.

 

Còn tiếp...

 

---------

 

Nguồn: Truyện ngắn hay

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Xem toàn bộ