Điểm dừng yêu thương - Phần 2
logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện ngắn

Điểm dừng yêu thương - Phần 2

Giọng đọc: Vy Cầm
0 626

Điểm dừng yêu thương - Phần 2

Giọng đọc: Vy Cầm

Tình yêu đôi khi không phải là hai người thuộc về nhau, mà là bảo vệ và tôn trọng người đã từng là quá khứ của người mình yêu. Vũ hiểu ra điều ấy và cô cũng biết mình yêu Phong thật nhiều, nhiều đến mức có thể chết vì anh.

 

 

Vũ đến nhà Phong, trò chuyện với anh cho tới lúc anh đi tắm, cô lấy trong túi xách ra một chiếc đồng hồ mới, kiểu dáng trông giống chiếc đồng hồ Phong thường đeo. Cô tráo đổi chúng, sau đó thì lặng lẽ ra về và cầm điện thoại chờ. Mẫn nói, để biết chiếc đồng hồ đấy đối với Phong quan trọng hay không thì chỉ cần khiến nó biến mất một cách hợp lý nhất. Nếu anh không có phản ứng gì mà chỉ cảm ơn ngọt ngào thì có nghĩa là anh ấy chỉ đeo nó cho có lệ, vì chưa có thời gian mua chiếc mới. Còn nếu anh gọi điện và hỏi về chiếc đồng hồ cũ, Vũ sẽ được nghe sự thật về bí mật ấy. Cũng có lý mà, thế nên Vũ làm theo.

 

Không ngoài dự đoán, điện thoại đổ chuông và Phong là người gọi. Vũ vừa ấn nghe thì đã nghe tiếng Phong gấp gáp:

 

“Em có nhà không?”

 

“Em có…”

 

“Mở cửa ngay!”

 

Phong quát lớn như thể đang muốn phá nát cánh cửa phòng Vũ. Cô sợ hãi không biết nên làm gì. Phong vốn là chàng trai trầm tính, đến nửa lời trách móc Vũ cũng chưa từng buông, vậy mà giờ lại lớn tiếng quát mắng cô. Vũ ấm ức, cô bật khóc, nhưng vẫn đến mở cửa.

 

“Chiếc đồng hồ đâu? Đưa đây cho anh!”

 

Phong thậm chí còn không thèm để ý Vũ đang khóc, anh đẩy nhẹ cô, lao vào phòng như kẻ điên, nhìn anh đủ biết chiếc đồng hồ ấy cất giấu một bí mật lớn. Nhưng Vũ ngoan cố, nói với giọng lạnh nhạt.

 

- Em vứt nó rồi, đồ không dùng được nữa thì bỏ đi, anh đâu phải kẻ bủn xỉn đến mức không mua nổi chiếc đồng hồ mới mà đeo.

 

- Em nói gì? Em vứt…!

 

Phong lao đến, hai tay nắm chặt cánh tay Vũ, mắt đỏ ngàu những tia máu.

 

 

- Nó chỉ là đồ bỏ đi, sao anh lại đối xử với em như thế này chỉ vì nó!

 

- Cô mới là đồ bỏ đi!

 

Nói rồi Phong buông mạnh tay, bước ra khỏi phòng mà không hề ngoảnh lại. Còn Vũ thì đang rơi vào một cái hố đen với những chiếc dao nhọn đâm xuyên vào tim cô sau khi nghe anh nói câu ấy “Cô-mới-là-đồ-bỏ-đi!”, câu nói vang mãi, vang mãi cho tới khi Vũ cảm thấy cô không còn chút sức lực nào, ngã khụy xuống rồi chìm vào cơn mê.

 

 

Mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong căn phòng trắng nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Vũ nhận ra đây là bệnh viện. Chai thuốc đã truyền hơn một nửa. Nước mắt cô bỗng trào ra, cơn đau lại ứ lên tận cổ họng nghẹn đắng, cô bật khóc.

 

- Sao thế Vũ? Mày đừng làm tao sợ, tao đi gọi bác sĩ.

 

- Đừng… - Vũ thốt lên yếu ớt – đừng đi, ở lại với tao, xin mày đấy, Mẫn…

 

Mẫn ngồi bên cạnh giường bệnh, hai tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt, run rẩy của cô bạn thân. Mẫn cũng bật khóc nức nở, cô thấy thương cho bạn mình, không có tình yêu như cô đã khổ, yêu nhầm người như Vũ lại càng đáng thương hơn.

 

- Hắn đã nói gì với mày?

 

Nhắc đến Phong, Vũ lại nhớ đến câu nói tàn nhẫn lúc trước. Người đàn ông như anh sao lại có thể nói ra những lời ấy cơ chứ? Không một lời giải thích, không chờ đợi giải thích, cứ thế buông ra câu nói độc địa như thể một cậu trai trẻ ở cái tuổi mới lớn, bồng bột và thiếu suy nghĩ.

 

Vũ không trả lời Mẫn được, cô chỉ biết khóc thôi…

 

Thời gian trôi qua, một tháng rồi hai tháng, mọi chuyện trở lại bình thường như trước. Có nghĩa là như cái thời Vũ và Phong chưa quen nhau, họ sống độc lập và không liên quan đến nhau. Chuyện tình yêu của người lớn bao giờ cũng thế, có thể đau đến tột cùng, nhưng cũng có thể cạn đến tận đáy đại dương, chỉ cần họ không yêu cầu đối phương phải giải thích về hành vi của mình thì mọi thứ sẽ lặng lẽ trôi rồi chết chìm trong quá khứ.

 

Vũ nghĩ thế, tin rằng Phong cũng sẽ như vậy. Nhưng trái tim và khối óc vốn có một sự liên kết kỳ lạ, dù cho có dùng sự lừa dối để ép khối óc phải thôi nhớ về quá khứ, nhưng trái tim lại là nơi điều khiển khối óc, bao gồm cả nỗi nhớ. Những lúc quá nhớ Phong, Vũ thường đem chiếc đồng hồ cũ kia ra để ngắm, để khóc, nhưng sao chẳng thể vơi đi nỗi nhớ anh. Yêu là khổ vậy sao?

 

Đang chìm trong nước mắt thì điện thoại có tin nhắn đến, số của Phong hiện lên, Vũ suýt hét vang dù chưa biết anh có nói thêm lời tàn nhẫn nào nữa hay không.

 

“Em ra công viên phía trước nhà được không? Anh đợi em!”

 

...

Lắng nghe chương trình để theo dõi tiếp câu chuyện bạn nhé!

 

---

Tác giả: Greenstar.

Thực hiện: Vy Cầm. 

Xem toàn bộ