logo
logo
NGHE TRUYỆNTruyện ngắn

Bảo tàng kỷ niệm - Phần 2

Giọng đọc: Mặt Nạ,Nhím Xù
0 230

Bảo tàng kỷ niệm - Phần 2

Giọng đọc: Mặt Nạ,Nhím Xù

Hãy cùng Radiome lắng nghe list truyện ngắn Trái tim của chúng ta là dành cho nhau với câu truyện đầu tiên có tựa đề "Bảo tàng kỷ niệm - Phần 2" bạn nhé!

 

 

 

An ngắm anh ngủ, trong lòng có một cảm giác dịu dàng kỳ lạ lan tỏa. An nhẹ tựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt mơ màng tìm cách làm sao bắt chuyện lại với anh, cô muốn nhận được sự khẳng định cho những phỏng đoán trong lòng mình. Mơ mơ màng màng An dần dần bị cơn buồn ngủ dụ dỗ. Đúng trong lúc ấy, An cảm thấy đầu mình đang tựa vào cửa kính được một bàn tay nhẹ nhàng nâng lên rồi sau đó, cũng nhẹ nhàng, tựa vào vai người kế bên. Thì ra là thế, rõ ràng đâu phải An vô ý nằm ngủ trên vai người khác. An cứ giữ tư thế đó, cố gắng giữ nhịp thở nhẹ nhàng, bẽn lẽn nở một nụ cười ngọt ngào. Khi xe lại bị dằn, An giật mình thức giấc, nhìn người kế bên. Anh cũng giật mình thức giấc, nhìn An. Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

 

An cười ngượng ngùng, nói: "Xin lỗi anh nha!".

 

Anh ta nhẹ lắc đầu: "Không có gì đâu, quen rồi!"

 

Hả? An mở to đôi mắt tròn nhìn anh ngạc nhiên ngơ ngác. Rõ ràng là anh để An ngủ trên vai, vậy mà bây giờ lại thản nhiên nói như thế. An cứ sững sờ chăm chăm nhìn anh trở về tư thế cũ. Và cô mím môi thật chặt, đôi chân mày nhíu lại, gương mặt phụng phịu rất đáng yêu. Làm gì có người kỳ cục và lạ đời như thế chứ? Đang còn dây dưa hờn dỗi nội tâm thì đã tới trạm, An bước xuống xe, trong lòng ấm ức. Ngày mai, nhất định ngày mai An sẽ hỏi cho đến khi nào anh phải ngốc nghếch gãi đầu thừa nhận mới thôi.

 

Hôm sau, anh không xuất hiện. Những hôm sau nữa, anh cũng không xuất hiện. Một tháng trôi qua, cũng chẳng thấy anh xuất hiện. Noel đến gần, đường phố trở thành những dải màu rực rỡ, sáng lấp lánh. Thế mà trong mắt An chẳng còn phản chiếu nét lung linh ấy nữa. Mỗi lần bước lên xe bus, vẫn là cảm giác quen thuộc đến thân thương nhưng An cảm thấy có gì đó hẫng hụt. An giận chính bản thân sao lại mong ngóng một người xa lạ, sao lại dành cho anh quá nhiều cảm xúc như thế. Cuối tháng 12, giữa những ngày rộn ràng của cây thông và những món quà, cô nhận được tin báo đơn đăng ký học bổng của cô được nhà trường chấp nhận. Thế là An lên đường đi du học mang theo một mảng tình lửng lơ, chưa bao giờ có lời đáp.

 

 

Hơn một tháng sau, Bằng bước lên xe bus. Anh ngạc nhiên khi chỗ ưa thích của cô ấy đã có người khác ngồi, chẳng trách mà Nguyên Bình nhìn lầm. Anh nhìn quanh xe, không thấy cô ấy đâu cả. Hay hôm nay cô ấy không đi học? Bằng tự đưa ra suy đoán như thế. Cũng khá lâu rồi anh mới trở lại chuyến xe bus này, xa lâu thành nhớ. Dự án cùng với ông ngoại lấy mất của Bằng hai tháng phải rời Sài Gòn. Không biết lúc gặp lại anh, cô ấy có ngạc nhiên không? Chắc là cô ấy phải nhớ ra anh chứ? Lần cuối cùng gặp nhau trên xe bus trước khi anh đi công tác, cô ấy nhận ra anh rồi mà, nếu không cô ấy sẽ chẳng bối rối đáng yêu như vậy. Không biết phản ứng của cô ấy khi nhìn thấy anh sẽ như thế nào nhỉ? Bằng bắt đầu phát huy gen di truyền từ mẹ, suy đoán đủ tình huống. Nhưng anh không có câu trả lời.

 

Hôm sau, Nguyên Bình nói chỗ ngồi đó không có ai ngồi, Bằng đợi đến chuyến xe gần cuối mới tha cho cô em gái lên xe bus về nhà. Hôm sau nữa, chỗ ngồi đó có người ngồi nhưng không phải cô ấy.

 

Những hôm sau nữa, anh vẫn không tìm thấy cô ấy. Bằng bắt đầu giận bản thân, anh chẳng biết gì về cô ấy cả. Chỉ biết cô ấy học trường U thì làm được cái gì, có sang trường cô ấy tìm cũng không tìm được. Nguyên Bằng dặn em gái sau này không cần ngồi ở trường canh chuyến xe này giúp anh nữa. Trước đây, để đi cùng chuyến xe với cô ấy, Bằng bắt em gái ngồi ở trạm xe bus trường anh, nhìn xem chuyến xe nào có cô ấy thì báo biển số xe cho anh. Còn anh thì đi bộ xuống một trạm sau đó, đợi điện thoại của em gái để biết nên đón chuyến xe nào. Việc đó cũng không khó khăn gì, vì cô ấy chỉ thích ngồi một chỗ duy nhất thôi. Bây giờ thì không cần làm như thế nữa.

 

Mẹ Tú Anh nói rất đúng, cuộc đời này đỏng đảnh và khó hiểu vô cùng, nó không cho phép con người nắm bắt được suy nghĩ của nó nên nó sẽ diễn ra theo tình huống mà bạn không bao giờ ngờ tới. Qủa thật chưa bao giờ Bằng nghĩ đến khả năng sẽ không gặp lại cô ấy. Giờ thì đó không phải là một khả năng có thể xảy ra mà nó là sự thật, sự thật là Bằng không gặp được cô ấy.

 

Bằng ngồi trên chuyến xe bus quen thuộc, trong chỗ ngồi mà cô ấy vẫn thường ngồi, trong dáng vẻ quen thuộc của bản thân, tai nghe nhạc, mắt nhắm nghiền. Nhưng cô, chú, anh, chị tiếp viên của tuyến xe này, có lẽ cả tài xế nữa, đều thấy chàng trai này có điều gì đó khác lạ. Nhìn dáng điệu cậu ta ngồi có gì đó cô đơn và buồn bã. Tất cả đều ngẫm nghĩ rồi thở dài, chắc là thất tình. Đến cả họ cũng nhớ cô bé mặt tròn tròn có nụ cười tươi hay nói chuyện với họ thì chàng trai này cứ hay đỡ đầu người ta dựa lên vai mình ngủ, sao mà không nhớ.

 

Mỗi lúc cô bé đó xuống xe rồi, cậu ta ngồi lại như cũ, vẫn đeo tai nghe, vẫn nhắm nghiền mắt mà miệng thì luôn cười cho đến lúc xuống. Có hôm không biết hai đứa nói với nhau cái gì mà cô bé xụ mặt kiểu giận hờn vu vơ, đến lúc cô bé xuống hì chàng trai bắt đầu cười, cười toe toét mà nhích vào cô bé vừa ngồi, còn ngân nga cái điệu nhạc gì trong miệng nữa. Vậy mà, bẵng đi một thời gian, không thấy chàng trai này đâu, cô bé mặt buồn xo. Giờ thì chàng trai ngồi trầm lặng, cô bé kia chẳng thấy đâu. Thiệt là!

 

 

Bằng không hề biết mình được chú ý đến như vậy, anh nhìn những cảnh vật quen thuộc lướt qua ngoài cửa kính, thất thần trống rỗng. Chỉ là một người xa lạ mà có thể khiến anh như bị tung hứng trong hàng ngàn cảm xúc và suy nghĩ khác nhau, đã vậy, di chứng còn rất nặng nề. Bằng vẫn nhớ anh đã cười đến không ngừng lại được khi nhớ đến vẻ mặt phụng phịu ấm ức của cô trong cái hôm cô ấy nhận ra anh mà bị anh nhát gừng trả lời, ngại không dám bắt chuyện lại. Bằng nhớ cảm giác hụt hẫng khi không thấy cô trên chuyến xe quen thuộc, anh cứ ngỡ cô vẫn phải ở trên chuyến xe này, chỉ cần anh tìm, anh đợi là sẽ gặp. Bằng nhớ nỗi lo sợ khi linh cảm rằng anh và cô ấy sẽ không gặp lại nhau nữa.

 

Liệu anh có còn gặp lại cô ấy nữa không? Thời gian trôi qua, khuôn mặt cô ấy Bằng đã dần quên. Tuyến xe bus quen cũng có ít nhiều đổi khác. Câu trả lời đã không có thì câu hỏi đó, Bằng cũng muốn quên.

 

3. Hai năm sau...

 

Bằng đi bộ trên con phố giữa trời nắng chói chang. Xe anh bị hư phải đem vào tiệm sửa xe, ngồi trong tiệm nóng nực quá nên anh đi tìm quán cà phê nào gần đó ngồi cho mát mẻ. Bằng dừng lại một chút nhìn chiếc xe bus quen thuộc chạy qua. Nửa năm trước, anh chuyển công tác, tạm biệt chuyến xe bus nhiều kỷ niệm. Thấy mình tự dưng đứng ngẩn ngơ giữa đường nhìn theo bóng xe bus, Bằng khẽ cười bản thân, chỉ là nhớ chuyến xe thôi mà!

 

Bằng tiếp tục cuộc tìm kiếm quán cafe. Đang ngó nghiêng những dãy nhà ven đường để tìm kiếm, đột nghiên, anh dừng lại trước một cửa hàng bán đồ nội thất. Khác với những hàng quán khác tận dụng triệt để ưu thế mặt tiền, cửa hàng này hơi lui vào một chút, để lại một khoảng sân lát gạch trước mặt cửa hàng, trong sân trồng một cái cây to tỏa bóng mát rượi. Có lẽ vì cách sắp xếp lấy lui làm tiến như thế mà nhìn cửa hàng như có vẻ rộng hơn những cửa hàng bên cạnh và còn tạo cảm giác thoáng đãng, thoải mái.

 

 

Nhưng điều quan trọng nhất là cô gái đang ngồi đọc sách trong cửa hàng, gương mặt đó, vốn là xa lạ nhưng lại rất thân quen. Bằng cứ nghĩ, mình đã quên mất gương mặt cô ấy rồi. Bây giờ gặp lại, thì ra anh không quên, anh nhớ rất rõ. Không suy nghĩ thêm điều gì nữa, Bằng bước vào cửa hàng.

 

Chuông gió rung lên leng keng báo hiệu có người bước vào, cô gái ngẩng đầu lên khỏi trang sách. Người đang bước vào đứng ngược hướng ánh sáng khiến cô không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy một viền sáng, sáng đến chói cả mắt. Cô đứng dậy một cách nhanh nhẹn, miệng nhanh nhảu câu nói quen thuộc: "Xin chào quý khách!" kèm nụ cười tươi. Người khách đó bước lại gần, khuôn mặt điển trai bình thản, nét thư thái an nhàn không thể lẫn được.

 

Cả hai nhận ra nhau trong tích tắc chạm mắt. Cứ nghĩ thời gian đã phủ mờ tất cả, đã gửi cho họ câu trả lời hãy xóa nhòa mọi ký ức. Thế mà hôm nay định mệnh lại đưa đẩy họ gặp lại nhau, những ký ức mong manh lại có sức mạnh chiến thắng cả chiếc bóng thời gian. Nhưng những câu hỏi lửng lơ không lời đáp, cảm giác hụt hẫng không thể lí giải khiến họ sợ hãi. Nếu người kia không còn nhớ mình thì sao? Hụt hẫng là thứ cảm giác đáng sợ trong cô đơn, đã từng phải chịu đựng một lần không có nghĩa là sẽ vượt qua được lần nữa. Thế nên họ chọn cách an toàn, xem như không hề quen biết vì vốn dĩ cô và anh cũng chỉ là những người xa lạ.

 

Chàng trai thăm quan cửa hàng, lâu lâu dừng lại ngắm nghía kỹ một món đồ, hỏi một số thông tin về món hàng như những người khách bình thường khác. Cô gái nhiệt tình giới thiệu về các sản phẩm trong tiệm, ân cần giải đáp những câu hỏi của chàng trai như những người bán hàng chuyên nghiệp khác. Được một lúc, Bằng lên tiếng:

 

- Hình như tôi chọn đến món nào cô cũng khen tôi tinh ý, chọn đúng sản phẩm đẹp. Ai bán hàng cũng nói như vậy hết phải không? – Bằng đang cố tình gây ấn tượng với cô ấy nên mới hỏi câu hỏi đầy ý thách thức như thế.

 

- Anh đừng nghĩ tôi nói quá! Thật ra việc anh chọn bước vào tiệm này là lựa chọn tinh ý nhất rồi. – Câu trả lời cũng thách thức chẳng kém gì câu hỏi.

 

Nguyên Bằng đặt hàng một bộ bàn ăn, một bộ sofa và một xích đu gỗ.

 

- Anh mới xây nhà sao? – Cô bán hàng quan tâm.

 

- Không, tôi mua tặng bạn. – Lại kiểu trả lời như thế, An thầm nghĩ, lúc trước anh ta cũng nói vừa đủ như thế. Khi nãy đột nhiên anh ta bắt chuyện làm An giật mình, tưởng anh ta đổi tính, hóa ra vẫn chẳng thay đổi gì cả. Cũng tốt, nếu anh ta thay đổi, chắc An buồn lắm.

 

 

An tự dưng khẽ cười thật buồn làm người khách thấy lòng mình bối rối bất an.

 

Khi An đang nhập thông tin khách hàng vào máy để in phiếu hẹn giao hàng, đột nhiên anh lên tiếng: "Cô có còn ăn xí muội không?"

 

An nhìn anh thật lâu. Vẫn là gương mặt với nét thư thái cân bằng nhưng trong ánh mắt hiện rõ lo âu, cuối cùng cũng có lúc cô nhìn thấy anh rơi vào sự chênh vênh. "Anh...anh nhớ tôi phải không?" – Ngữ điệu của câu nói này giống một câu khẳng định nhiều hơn câu nghi vấn.

 

"Bến Nhà Rồng" – Bằng trả lời, một câu trả lời không liên quan đến câu hỏi nhưng phù hợp với logic của những người trong cuộc.

 

"Café bệt." – An tiếp lời.

 

"Xe bus" – Cả hai cùng đồng thanh.

 

Chìa tay về phía An, Bằng mỉm cười: "Anh tên là Nguyên Bằng. Đã lâu không gặp em!".

 

"Em tên là Nhã An. Rất vui được gặp lại anh!" – Nhìn thẳng vào mắt anh, An mỉm cười thật tươi. Tay cô chạm vào tay anh, ấm áp.

 

Anh vẫn luôn tự hỏi cô ấy tên gì, thì ra cô ấy tên là Nhã An – đẹp và ý nghĩa. Cô vẫn luôn muốn biết anh tên gì, thì ra anh ta tên Nguyên Bằng, tên cũng giống người, lúc nào cũng cân bằng.

 

Trái tim tôi là thật

 

Mà yêu thương khó nói...

 

"Em thích Thanh Bùi à?"

 

"Em thích bài hát này. Rất giống chúng ta!"

 

"Chúng ta gặp rắc rối rồi đấy!"

 

Không khí trong cửa hàng sáng bừng như ánh nắng, xóa đi những ngày lửng lơ hờ hững, hứa hẹn những ngày mới đầy thú vị, như chính bài hát đang ngân nga giai điệu.

 

"Và rồi khi ta đứng đây, từng phút giây ngừng trôi, để con tim cất lên..."

 

---------

 

Tác giả: BINA

 

Thực hiện chương trình: Nhím Xù & nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail camxuc@i-com.vn các bạn nhé!

Xem toàn bộ